TỰ SỰ CỦA MỘT CHIẾC THỚT

Tự bạch của một cái thớt

Người ta thường dùng tôi làm điểm tựa để băm, để chặt, để cắt. Nhưng bản thân tôi lại luôn cần một điểm tựa để có thể đứng được. Tôi là một cái thớt, và thớt thì chẳng có chân.

Một khi bạn không tự đứng được, bạn buộc phải dựa dẫm và phụ thuộc, dù nơi đó có là bờ tường ám đầy khói bụi hay khe chạn tối tăm, ẩm ướt, đầy vi trùng vi khuẩn.

Mấy cô dưa hấu béo múp, hay những nàng thịt luộc nóng hổi mỗi lần phải lại gần tôi lại giãy nảy lên, nhăn mặt khóc lóc inh ỏi. Tôi xấu xí thì sao nào? Nhiều vi trùng thì sao nào? Có phải tôi muốn thế đâu? Tức mình, tôi thường lén bôi nhọ nhem vào mình mẩy mấy cô nàng, tặng cho mấy cô nàng vài mảnh mùn trên người tôi, gọi là làm kỷ niệm. Cả mấy anh dao hợm hĩnh chuyên mắm môi mắm lợi băm băm chặt chặt, cứa ngang cứa dọc trên người tôi nữa. Chẳng khó khăn gì để chọc tức chúng. Chỉ cần trượt đi một cái, hoặc cập kênh, hoặc trơ lỳ xiên xẹo, đảm bảo mấy anh chàng này chỉ có nước cùn mẻ hết!

 

Một ngày, cô chủ mở tiệc với bạn bè ở phòng khách, và tất cả lũ dao dĩa thìa được đứng láng coóng, đều tăm tắp đầy kiêu hãnh trong căn phòng sáng choang rộn ràng tiếng nói cười. Đến mấy cái nồi hay cái bếp ga nhọ nhem cũng hớn hở xịt khói tưng bừng. Cô chủ cũng đem tôi ra, dựng ở góc tường để tiện cắt thức ăn và hoa quả. Chẳng mấy khi có dịp, tôi phấn khởi vui mừng lắm. Nhưng khốn nỗi, người ngợm tôi không còn vẻ lộng lẫy như lúc mới mua về, vết mốc đen, vết cứa do chặt nhìn tôi có vẻ xấu xí và ai cũng xa lánh tôi. Cuối cùng cô chủ cũng nép tôi vào góc tường giấu kín 🙁

Tôi buồn rầu ngồi trong góc bếp nhìn ra. Lẽ nào tôi sẽ không bao giờ được dự những bữa tiệc sang trọng cùng cô chủ sao?

Hôm sau, cô chủ về nhà, mang theo một nhóc tì mới toanh. Một cái thớt mới! Chú ta xem chừng cũng xinh xắn, dễ thương, với nước da trong suốt, bóng bẩy phủ bên ngoài một sắc màu dịu mát. Những mép gờ, những đường bo lạ hoắc uốn lượn một cách tài tình quanh thân cậu ta. Chúng để làm gì vậy nhỉ?

 

Tôi định bụng sẽ lân la làm quen và hỏi thăm khi cô chủ đưa cậu ta về góc chạn, chỗ tôi đang ở đây. Vâng, cậu ta đứng bên tôi khiến tôi cảm thấy tủi thân ghê gớm, nhưng không sao rồi chú em sẽ giống anh thôi, sẽ cạn kiệt hốc hác dơ bẩn. Để xem mày bóng bẩy, sạch sẽ được bao lâu. Tôi nghĩ thầm như vậy và cười nhếch mép.

 Một thời gian sau, khi tôi còn không nhận ra chính mình nữa thì thật là khó tin, chú em bên cạnh vẫn giữ nguyên được phong độ, da của chú em vẫn trong suốt và mịn màng như thế, không hề bị bám bẩn, không có vết hằn xấu xí, cũng không mốc meo như mình. Tại sao vậy? Cũng đứng cùng nhau, cũng tựa vào bức tường đầy vi khuẩn kia mà? Thì ra cậu ta là một chiếc thớt mới xuất hiện và rất được ưa chuộng hiện nay, thân cậu ấy được làm từ kính cường lực chắc chắn và bền bỉ nên không hề bị ảnh hưởng khi chặt, băm, cắt trên người.

 Những ngày sau đó, nhóc thớt được cô chủ ưu ái trọng dụng hơn hẳn tôi. Vẻ xinh xắn, sạch sẽ đứng lặng im chờ tới lượt phục vụ từ một góc phòng ăn, sàn bếp, hay thậm chí là phòng khách. Đến cả những chuyến picnic, cô chủ cũng mang nhóc thớt theo vì khá nhẹ. Nó hòa thuận với lũ dao vì chả bao giờ làm lũ dao mẻ. Nó cũng chiếm được cảm tình của lũ thức ăn vì tôi nghe đám dao dĩa thìa xì xào gì đó về chuyện thằng bé có thể tự diệt vi khuẩn, nên người nó lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho. Nó hay vui vẻ kể về những nơi nó tới, những người nó được nhìn, và những câu chuyện mà lũ thức ăn từ bốn phương thường kể với nó.

 Thực lòng mà nói, tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị với thằng nhóc. Giá như tôi cũng có thể được như thế?!

Nguồn: internet.  Edit: team Sala

Tìm hiểu thêm về thớt kính cường lực

NÊN SỬ DỤNG THỚT KÍNH CƯỜNG LỰC CHO CĂN BẾP CỦA GIA ĐÌNH BẠN LÀ AN TOÀN CHO SỨC KHỎE NHẤT !

TỰ SỰ CỦA MỘT CHIẾC THỚT

Mua Thớt Kính Cường Lực Sơ Chế Thức Ăn Dặm Cho Bé

Thớt Kính Cường Lực SALA

Món ăn tăng sức đề kháng mùa corona.

Giảm nguy cơ mắc chủng virus Corona mới: Đảm bảo an toàn thực phẩm

Mua Thớt Kính Cường Lực Ở Đâu Chất Lượng?

Bí mật chết người từ chiếc thớt nhựa

Thớt gỗ bẩn “gấp 200 lần bồn cầu” nếu không biết cách vệ sinh và khử trùng đúng cách

Chúng ta có thể đang sống chung với chất độc gấp 68 lần so với asen trong chính căn bếp của mình mà không hề hay biết